LẦN NÀY TÔI CÓ MỘT TRUNG THU… THẬT KHÁC…

Mỗi chúng ta chỉ có một lần được trẻ, còn trẻ sao lại không đi, đi là để sống hết mình, đi là để trưởng thành hơn, thời sinh viên không đi thì để đến khi nào?

 

Trung thu là ngày lễ đã có từ xa xưa của dân tộc ta, đó là ngày đoàn viên bên gia đình, quây quần thưởng thức miếng bánh trung thu ngọt lịm, cùng nhau rước đèn đón ông trăng… ôi tuổi thơ của chúng ta đều được trôi qua một cách êm đềm như vậy. Nhưng lần này, trung thu của tôi lại thật khác… trung thu năm nay của tôi là một chuyến đi xa…

Trước chuyến đi, tôi đã tưởng tượng đến miền đất Bình Phước đầy nắng và gió, đến ánh mắt long lanh của đàn em thơ, đến những khoảnh khắc sống hết mình và trên hết là đi để một lần cảm nhận niềm vui tình nguyện, niềm vui được thấy những gương mặt hạnh phúc trên gương mặt trẻ thơ, niềm vui thấy mình sống có ý nghĩa và tình người hơn.

Trước chuyến đi, chúng tôi là những con người xa lạ, tìm đến nhau với cùng một mục đích rất “tuổi trẻ”, đó là cống hiến, là cháy hết mình với thời thanh xuân tươi đẹp. Rồi sau đó là khoảng thời gian tất bật chuẩn bị mọi thứ từ gây quỹ, đến các gian hàng trò chơi để rồi cùng nhau trông chờ đến ngày khởi hành. Chúng tôi tuy lúc đầu xa lạ đó, nhưng có cùng trái tim biết sẻ chia, chúng tôi gặp nhau, làm nên một ngày “Vui hội trăng rằm” không có bất kỳ mục đích riêng nào khác ngoài một chữ tâm lớn lao.

“Các chiến sĩ của đội hình Pháp luật chuẩn bị cho Ngày hội thiếu nhi”

Chuyến xe đến xã Đồng Nơ, huyện Hớn Quản, tỉnh Bình Phước khi bầu trời kéo mây về lúc gần trưa. Sau khi sắp xếp đồ đạc xong, chúng tôi ngồi quây quần bên nhau để cùng sinh hoạt và phân công nhiệm vụ. Sau buổi ăn trưa tiếp năng lượng, Ngày hội thiếu nhi với những gian hàng trò chơi kèm các phần quà hấp dẫn mở đầu cho chuỗi chương trình “Vui hội trăng rằm” cũng chính thức bắt đầu. Tôi cảm nhận được từ ánh mắt, nụ cười các em là sự rạng rỡ, háo hức và vui sướng. Các em háo hức vì tò mò, vì biết mình sắp nhận được bánh kẹo, các em vui sướng vì được tham gia nhiều trò chơi mới lạ, độc đáo… Uỷ ban nhân dân xã Đồng Nơ, nơi chúng tôi tổ chức chương trình ngoài gần 1000 thiếu nhi còn có sự hiện diện của các bà các mẹ, các anh các chú đứng kín cả một vùng, họ đến giữa trưa nắng. Họ đến để xem chúng tôi tổ chức, họ đến để xem con họ được nhận quà, họ cười, họ nói… Khi chúng tôi phát quà, tôi thấy sự háo hức của những đứa trẻ, chúng vui mừng hô to “yeh yeh” như biểu thị sự vui sướng, tay chúng chỉ trỏ, miệng chúng cười… Tôi thấy các em từ mầm non đến trung học cười “ha há” khi cầm trong tay những phần quà chiến thắng khi tham gia các gian hàng. Tôi nghe tiếng của những chiến sĩ khác: “ê mấy đứa ra bàn phát quà, mấy anh chị có phát bịch đựng quà á, cầm nhiều chi cho vướng vậy”… Tôi thấy các mẹ khoe nhau những món quà mà con họ nhận được, họ dúi vào tay nhau cây kẹo, cái bánh rồi vỗ vào vai nhau cười lớn lắm, tôi biết họ vui…

“Khung cảnh Ngày hội thiếu nhi”

Tối đến cũng là lúc phần quan trọng và được mong chờ nhất của chuỗi chương trình được diễn ra, Đêm hội trăng rằm. Các tiết mục văn nghệ từ phía chúng tôi và địa phương hoà vào nhau để tạo nên một đêm hội ý nghĩa về ngày trung thu vẹn toàn và đầy ý nghĩa. Tôi thấy những tràn cười của các em thật hồn nhiên, tôi thấy những ánh mắt long lanh chăm chú theo dõi từng tiết mục và chợt thấy nụ cười nở trên môi tôi. Niềm vui của các con, các mẹ ở đây đơn giản lắm… Họ sống khổ quen rồi, nên cũng ít mong muốn gì, những cái đơn giản mà họ nhận được họ đã rất vui… Chẳng như một số người trong chúng ta, dễ buồn vì những cái mà mình không có, dễ chán vì mình không được đi chơi nhiều như người ta… Biết đi là biết nhớ, sau mỗi chuyến đi, đa số đều sẽ thấy yêu, thấy quý, biết cách giữ gìn những thứ xung quanh mình. Đó là bài học mà tôi có được, tự biết hạnh phúc với những thứ mình đang có… Những cảm xúc không mua được bằng tiền.

“Chú cuội phát quà cho trẻ em tham gia Đêm hội trăng rằm”

Qua chuyến đi này, tôi có thêm nhiều người bạn, biết đâu sau đó tôi có thêm nhiều mối tâm giao. Đây cũng là cách để tôi dạng dĩ trước đám đông hơn, hòa đồng và nhiệt huyết hơn. Tôi vẫn sẽ đi, sẽ tìm đến những chuyến đi, những hoạt động cộng đồng để tham gia, tôi không muốn sống một cuộc đời mờ nhạt… Vì tôi nhận được rất nhiều thứ, và đó sẽ là một tuổi trẻ ý nghĩa để tôi hoài niệm, hoặc tự hào khi kể lại cho người khác nghe…

Hình ảnh và bài viết thực hiện bởi Bùi Duy Hưng