Mùa hè Xanh 2018: Thanh xuân của chúng ta

“Thời gian sao trôi nhanh quá, đôi tay tôi không thể níu lại…”
Hành trình 28 ngày xanh cuối cùng cũng đã kết thúc, chuyến xe cũng đã lăn bánh về lại thành phố với những kỉ niệm thì vẫn mãi còn lại ở mảnh đất Tam Bình thân thương. 28 ngày không quá dài nhưng cũng không phải ngắn, đủ để cho mỗi người chiến sĩ chuyên Pháp Luật chúng tôi có thể mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn, và quan trọng hơn là đem lại cho chúng tôi có thêm một đại gia đình thân yêu.

Ngay phút này đây, ngồi trên mảnh đất Sài Gòn này tôi lại nhớ về những kỉ niệm ngày ấy. Những chuỗi ngày dậy rất sớm cùng nhau đánh răng rửa mặt, tập thể dục cùng nhau, phân công công tác người đi chợ, người dọn nhà, người nấu ăn sáng và tất cả công việc đều được chúng tôi hoàn thành vào 6h30 sáng và cùng nhau ăn cơm. Nhắc đến bữa cơm ắt hẳn trong mỗi chiến sĩ chúng tôi không thể nào quên được, mỗi bữa cơm tuy đơn sơ nhưng tràn ngập tình yêu thương và nụ cười thật ấm, trong 28 ngày xanh không buổi ăn cơm nào là nhà tôi không chờ nhau, không thể thiếu những câu chuyện cười rộ rã. Tôi nhớ! Nhớ lắm!

Không như mọi năm đi tất cả các xã của huyện thì năm nay Đội hình có chút thay đổi chỉ chọn đi qua bốn xã Song Phú; Hậu Lộc; Mỹ Thạnh Trung và Tường Lộc. mỗi xã chúng tôi đều được trãi nghiệm những cung bậc cảm súc khác nhau. Với những công việc lặp đi lặp lại nói vậy thôi chứ mỗi xã đi qua lại lại một sự sáng tạo riêng cho mỗi chương trình và mỗi lần đi tuyên truyền lại tiếp súc với nhiều người khác nhau, được nhận những cảm súc khác nhau nhiều lúc những cảm súc không thể đỡ nối.

Cùng nhau điểm qua các hoạt động của đội hình năm nay nhé:

+ Dạy học, sinh hoạt thiếu nhi.

+ Đi Tuyên truyền( đi kèm tập san Pháp Luật 2018)

+ Rung chuông vàng.

+ Đêm kịch tuyên truyền.

+ Giúp đỡ dân( Làm đường; dọn nhà; thu hoạch….).

Câu chuyện tình nguyện bắt đầu từ đầu tháng 6 ngày đó…
Là những chuỗi ngày Nhà Vườn biết nhau, rồi những ngày gây quỹ ở thành phố, chúng tôi đã đi kiếm tiền bằng mọi giá như kêu gọi nhà tài trợ, thử bia, thử dầu gội, thử trà sữa, xem WC, chạy xe máy quãng cáo. Nhờ vậy mà mọi người trong nhà đã bắt đầu thấy thân với nhau hơn, những ngày tháng cùng nhau rong ruổi, cùng nhau cười, cùng nhau cãi lộn nhưng mà chưa bao giờ có quan niệm chia xa. Dần dần cảm nhận được ý nghĩa của ngày tháng tình nguyện, hiểu thêm tính tình của mọi người để dung hòa vào tính tình bản thân. Mỗi ngày thức dậy đều muốn gặp và làm việc cùng mọi người, cùng ăn cùng hát hòa chung tất cả một trái tim chiến sĩ mùa hè xanh.


Kết thúc 1 tháng chạy gây quỹ, tụi em lại cùng nhau đi thực hiện sứ vụ, cùng đi xuống Vĩnh Long để:
“Cố gắng hết sức
Làm việc hết mình
Luật đến mọi nhà
Nhà nhà đều thích
Xâm chiếm – Xâm chiếm – Xâm chiếm”
Nơi đầu tiên Nhà Vườn đặt chân đến là xã Song Phú, với cái chỗ ăn ngủ siêu rộng, siêu sạch ở tại nhà ăn của UBND xã. Ngày đầu cả nhà ăn với cách truyền thống, ăn trứng chiên và canh đại dương, thấy ăn vậy hơi kém đa dạng nhưng mà vẫn ngon .Từ ngày sau đó, các chiến sĩ bắt đầu thay phiên nhau đi chợ, nấu ăn ai rồi cũng sợ, cũng lo lắng vì bản thân chưa bao giờ nấu cho ai ngoài bản thân ăn cả, dù có nấu cho gia đình thì cùng lắm là 6 người ấy vậy mà bây giờ là 14 con người lận. uiiii chúng em ăn thì giỏi chứ mà đi chợ mua đồ kém lắm ra thế mà mỗi chiến sĩ dần cũng quen đã cho gia đình bữa cơm thứ 2 đậm chất đi tình nguyện – mỗi người hai miếng thịt, một miếng da, bốn miếng đậu hũ còn canh thì bao la. Cũng từ ngày ấy việc đi chợ rồi cũng có khuôn hơn và không đáng sợ như lần đầu tiên nữa. Song Phú đó là nơi lần đầu các chiến sĩ được trải nghiệm làm cô giáo, MC, phát quang nè, đêm kịch đầu tiên và đặc biệt là nơi mà nhà Vườn có một tình cảm to bự với người dân nơi đây và các em thiếu nhi. 7 ngày ở Song Phú, với các chiến sĩ là chuỗi ngày ngày chập chững đầu tiên, dần đưa mọi thứ vào thói quen từ giờ ăn giờ ngủ, giờ dậy, giờ tắm, vẫn còn thấy mình dần quen với tất cả thành viên trong nhà, là nơi tình yêu cho kì chiến dịch dần chớm nở .
Để lại Song Phú bao kỉ niệm chưa kịp nhớ vào đầu, nhà Vườn đã đến xã thứ 2 – Hậu Lộc. Đến đây chúng tôi vẫn lại được ở một chỗ rộng rãi thoáng mát, mát đến lạnh da gà luôn. Vừa tới là Bắt đầu với công việc đi tuyên truyền pháp luật, mỗi ngày đi có nhiêu đâu 20 cây à . Cung đường chúng tôi đi qua có cánh đồng lúa trải dài, người dân thì siêu thân thiện, đi đến đâu cũng được chào đón như những người con trong nhà vậy. Ngày qua ngày, đi tuyên truyền, đi dạy học, dựng ngày kịch, sống với nhau không còn những buồn vui cá nhân nữa mà là tập thể, tất cả mọi người đều cùng nhau làm cùng nhau cố gắng, mỗi người mỗi tay vẽ nên trang giấy tình nguyện thật xanh màu tuổi trẻ.
Lại chia tay với tâm trạng còn vương vấn, nhà Vườn tiếp tục đến với Mỹ Thạnh Trung cùng nhiều háo hức. Bên này thì được ở nhà người dân, trải nghiệm đầu đời. Cô chú thương nhà Vườn lắm, mà cô cũng có tâm hồn nghệ sĩ như đội hình năm nay nên là ở bên này như chạm đúng mạch quẩy của đội hình vậy ấy thế mà lại đối diện ngay ban chỉ huy nên thôi cũng tém tém lại. Những món ăn vặt được làm được ăn với tầng suất nhiều hơn: trà sữa, rau câu, chuối chiên, chuối hấp… và một điều không thể quên là bữa ăn tạm biệt – cô đã vào bếp nấu đãi cả nhà nguyên một nồi bún riêu. Uiiiii da phải nói cái cảm giác cấm túc, thèm khát được ăn tô bún riêu mà mừng muốn khóc. Nơi đây, với những lần to tiếng nhỏ tiếng về mọi việc trong nhà  với biết bao kỉ niệm nhớ lần hóc xương cá nhớ đời của bạn chiến sĩ để qua đó phần nào hiểu rõ tình cảm của mọi người trong nhà. Tình yêu thương nhau, chăm sóc cho nhau dù bản thân có mắc lỗi như thế nào thì quy lại chúng tôi vẫn là gia đình, cảm ơn tất cả những điều tốt đẹp mà mọi người dành cho nhau, sau lần đó, chúng em càng trân trọng tất cả mọi thứ nơi con người anh, chị, em và sống một lòng cống hiến vì gia đình vì tình yêu chung giữa tất cả chúng ta.
Cuối cùng chiến dịch, Nhà Vườn đến với Tường Lộc. Chỗ ở tốt khỏi bàn luôn (cảnh nhà vườn, trước nhà là dòng sông lớn ngắm thuyền) từ chú cô đến anh chị bạn trong nhà đều dễ thương vô đối, mọi người đều đối đãi với chúng em rất tốt (mà theo em nghĩ chắc còn hơn cả chữ tốt do là team em có cô mơ bị bệnh yêu âm nhạc quá độ ngày nào cũng ồn ào mà làm cô vài lần mất ngủ hiu hiu). Nhớ ngày làm đường hôm đấy nhà Vườn được người dân đãi nguyên một ngày ăn đậm chất dinh dưỡng sáng ăn cơm cá chiều ăn thịt bò do chú Phối chiêu đãi vì sự nhiệt tình của đội hình. Hôm cuối cùng với tất cả những sự nhiệt huyết để dành lại trong tim, là đêm cuối ở cùng nhau, chia sẻ cho nhau những cảm xúc thật nhất trong lòng, là ngày nước mắt đua nhau mà rơi xuống không kịp lau, là lúc mọi người tháo gỡ hết thắc mắc về nhau, là ngày của sự tiếc nuối nhiều nhất vì có thể sắp tới là cuộc chia tay mãi mãi .

Rồi ngày hội quân cũng đên 26/7 mọi người chuyền tai nhau: Bạn ơi? Nếu thời gian có quay lại, bạn vẫn chọn mùa hè xanh chứ!
” Về Vĩnh Long với Tam Bình thân yêu, đây quê hương đầy cây trái cam sành, hương vị ngọt ngào như vào mùa lúa mới, chúng tôi về đây hòa nhịp với nông thôn ” Những giai điệu ngọt ngào ấy sao cứ văng vẳng trong tôi, đâu đó là những buổi sáng sớm tinh khôi được dạo bước dọc theo những đồng lúa mênh mông bát ngát cùng những người bạn chiến sĩ thân thương, chúng tôi mở đầu một ngày mới bằng những câu hát hào sảng, mang đầy nhiệt huyết tuổi trẻ, đó cũng là bài hát để tiếp thêm sức mạnh cho đám sinh viên tình nguyện chúng tôi. Tôi cảm nhận được tình thương từ bà con nơi đây, mảnh đất Tam Bình mà cụ thể là các xã: Song Phú, Hậu Lộc, Mỹ Thạnh Trung, Tường Lộc, đôi khi không cần nói nhiều, đơn giản chỉ là những chùm nhãn thơm thơm, những ly trà đá buổi trưa hè cũng đủ làm dịu đi những mệt nhọc của chúng tôi. Ở mảnh đất Tam Bình này, tôi cảm thấy bản thân mình lớn hơn, học được nhiều điều hơn, và một điều vô cùng quý giá và tự hào là tôi là một thành viên của nhà vườn. Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi gặp được họ, ở đó tôi hạnh phúc gọi hai tiếng thân thương ” gia đình”. Yêu sao cái cách mọi người gọi nhau, cùng những bữa ăn cơm cười lăn lê bò lết, những bữa chạy sân khấu gặp sự cố về trang phục, những bữa họp vội trong đêm đầy kịch tính ấy….. Chợt nhớ ” khoảnh khắc chúng ta gặp nhau lần đầu, có thể tôi chẳng quên được đâu, vì tôi đã khắc ghi thật sâu…….”
Vâng, yêu lắm mùa hè xanh của tôi, thanh xuân của tôi!WE BELONG TOGETHER

                                      TP Hồ Chí Minh, ngày 08 tháng 04 năm 2018.                                                                                  Nhà vườn.